“Nghĩa vụ xuất cảnh” có nghĩa là gì?
Nghĩa vụ xuất cảnh là nghĩa vụ pháp lý phải rời khỏi Đức. Theo Điều 50 Luật Cư trú (AufenthG), nghĩa vụ này phát sinh khi một người nước ngoài không có giấy phép cư trú cần thiết và cũng không có quyền cư trú theo Hiệp định Hiệp hội EWG/Thổ Nhĩ Kỳ.
Những người bị buộc phải xuất cảnh không chỉ phải rời khỏi lãnh thổ Đức. Nghĩa vụ xuất cảnh này cũng áp dụng đối với lãnh thổ của các quốc gia khác thuộc Liên minh châu Âu (EU) và Khu vực Schengen. Có một trường hợp ngoại lệ là khi người bị buộc phải xuất cảnh có quyền cư trú tại một quốc gia khác thuộc EU hoặc Khu vực Schengen.
Nghĩa vụ xuất cảnh có thể phát sinh vì nhiều lý do khác nhau, ví dụ như khi
- không có giấy phép cư trú bắt buộc và cũng không có bất kỳ quyền cư trú nào khác tại Đức,
- khi đơn xin tị nạn đã bị từ chối một cách không thể kháng cáo và nghĩa vụ xuất cảnh đã có hiệu lực thi hành,
- thị thực có thời hạn, giấy phép cư trú hoặc giấy tờ cư trú khác đã hết hạn mà không được gia hạn kịp thời,
- Cơ quan Quản lý Người nước ngoài trục xuất một người do phạm tội nghiêm trọng và do đó giấy phép cư trú của người đó bị hủy bỏ
- một người nhập cảnh vào Đức mà không có thị thực hoặc giấy phép cư trú cần thiết khác,
- công dân EU không còn được hưởng quyền tự do đi lại.
Sự khác biệt: Nghĩa vụ xuất cảnh so với trục xuất
Lưu ý: Nghĩa vụ xuất cảnh không có nghĩa là người liên quan sẽ bị trục xuất ngay lập tức. Do đó, điều quan trọng là phải hiểu rõ sự khác biệt giữa nghĩa vụ xuất cảnh và việc trục xuất (Điều 58 Luật Cư trú).
Trong khi nghĩa vụ xuất cảnh cho phép quý vị tự nguyện rời khỏi Đức, thì việc trục xuất sẽ được áp dụng nếu quý vị không tuân thủ nghĩa vụ này. Trong trường hợp đó, cơ quan chức năng sẽ buộc quý vị phải xuất cảnh.
- Nghĩa vụ xuất cảnh: Theo quy định của pháp luật, quý vị có nghĩa vụ phải rời khỏi Đức trong một thời hạn nhất định.
- Xuất cảnh tự nguyện: Quý vị tuân thủ nghĩa vụ xuất cảnh và tự nguyện rời khỏi Đức trong thời hạn quy định.
- Trục xuất: Quý vị không rời khỏi Đức một cách tự nguyện. Cơ quan chức năng sẽ cưỡng chế thực thi nghĩa vụ xuất cảnh.
Do đó, điểm khác biệt cơ bản giữa nghĩa vụ xuất cảnh và trục xuất nằm ở chỗ liệu chính bạn có chủ động thực hiện hay cơ quan chức năng phải can thiệp.
Trục xuất là thủ tục do nhà nước ra lệnh, theo đó những người xin tị nạn không được hoặc không còn được phép cư trú hợp pháp tại Đức sẽ bị buộc phải rời khỏi đất nước. Điều 58 của Đạo luật Cư trú mô tả các trường hợp thực hiện trục xuất....
Nếu bạn phải xuất cảnh, bạn có thể làm gì?
Nếu quý vị thuộc đối tượng phải xuất cảnh, quý vị nên hành động càng sớm càng tốt. Các phương án mà quý vị có thể lựa chọn phụ thuộc, trong số những yếu tố khác, vào lý do phải xuất cảnh và hoàn cảnh cá nhân của quý vị.
Do đó, quý vị nên xem xét liệu có thể khiếu nại quyết định này ra tòa hay không, liệu có thể được cấp giấy phép cư trú, giấy phép tạm trú hoặc lệnh cấm trục xuất hay không, hoặc liệu thời hạn xuất cảnh tự nguyện có thể được gia hạn hay không.
Nếu không có khả năng ở lại Đức một cách hợp pháp, quý vị nên chuẩn bị sớm cho việc tự nguyện rời khỏi nước này. Trong quá trình này, quý vị có thể nhờ sự hỗ trợ từ một trung tâm tư vấn.
Kiểm tra quyết định và thời hạn xuất cảnh
Trước tiên, hãy kiểm tra lý do tại sao bạn phải rời khỏi nước Đức. Bạn có thể tìm thấy những thông tin quan trọng nhất trong quyết định của Cơ quan Quản lý Người nước ngoài hoặc Cục Di trú và Tị nạn Liên bang (BAMF). Thông thường, trong đó cũng nêu rõ thời hạn bạn phải rời khỏi Đức và những lựa chọn pháp lý mà bạn có.
Hãy đặc biệt chú ý đến phần hướng dẫn về các biện pháp khiếu nại ở cuối văn bản quyết định. Tại đó, quý vị sẽ biết được liệu mình có thể nộp đơn khiếu nại hoặc khởi kiện hay không, cũng như thời hạn để thực hiện các thủ tục này. Các thời hạn này có thể rất ngắn.
Lưu ý quan trọng: Việc khiếu nại hoặc khởi kiện không phải lúc nào cũng ngăn chặn được việc trục xuất. Trong một số trường hợp, có thể cần phải nộp thêm đơn khẩn cấp lên Tòa án Hành chính. Do đó, quý vị nên nhờ một trung tâm tư vấn hoặc luật sư chuyên môn kiểm tra quyết định này càng sớm càng tốt.
Đăng ký gia hạn thời hạn xuất cảnh
Nếu quý vị đã nhận được thông báo bằng văn bản về việc có nguy cơ bị trục xuất, thì trong đó cũng sẽ nêu rõ thời hạn để quý vị tự nguyện rời khỏi nước này. Thông thường, thời hạn này dao động từ 7 đến 30 ngày.
Nếu quý vị không thể rời khỏi Đức trong thời hạn này, quý vị có thể nộp đơn xin gia hạn. Ví dụ, việc gia hạn thời hạn xuất cảnh có thể là cần thiết để quý vị:
- có thể lên kế hoạch cho chuyến đi của mình,
- nhận được các giấy tờ đi lại cần thiết,
- hoàn tất một đợt điều trị y tế,
- giải quyết các vấn đề gia đình hoặc cá nhân,
- Hủy hợp đồng thuê căn hộ và các hợp đồng hiện tại hoặc
- nếu cần, có thể chuẩn bị cho việc định cư tại một quốc gia khác.
Hãy giải thích cho cơ quan chức năng một cách chi tiết nhất có thể lý do tại sao bạn cần thêm thời gian để xuất cảnh. Hãy đính kèm các bằng chứng có sẵn, ví dụ như giấy chứng nhận y tế, giấy tờ du lịch hoặc công văn của các cơ quan chức năng.
Cơ quan Quản lý Người nước ngoài có thể gia hạn thời hạn xuất cảnh trong từng trường hợp cụ thể hoặc quy định một thời hạn dài hơn ngay từ đầu. Tuy nhiên, không có quyền được gia hạn thời hạn này. Do đó, quý vị nên nộp đơn sớm và không nên chờ đến ngày cuối cùng của thời hạn xuất cảnh.
Kiểm tra tình trạng được tạm trú hoặc lệnh cấm trục xuất
Quý vị cũng nên kiểm tra xem trong trường hợp của mình có đủ điều kiện để được cấp giấy phép tạm trú theo Điều 60a Luật Cư trú (AufenthG) hay được hưởng lệnh cấm trục xuất theo Điều 60, khoản 5 hoặc 7 của Luật Cư trú (AufenthG) hay không.
Cả hai hình thức này đều không phải là quyền cư trú được đảm bảo. Do đó, đây không phải là giải pháp lâu dài.
Nghĩa vụ xuất cảnh: Trong trường hợp nào có thể được cấp giấy phép tạm trú?
Quyết định cho phép tạm trú có thể được ban hành nếu việc trục xuất tạm thời không thể thực hiện được vì các lý do pháp lý hoặc thực tế. Điều này có thể xảy ra, ví dụ, trong trường hợp người đó được chứng minh là không có khả năng di chuyển (chẳng hạn như do mắc bệnh nặng), thiếu giấy tờ đi lại hoặc không có phương tiện di chuyển.
Về nguyên tắc, việc cho phép tạm trú chỉ có hiệu lực trong thời gian còn tồn tại trở ngại đối với việc trục xuất. Nếu lý do đó không còn nữa, việc trục xuất có thể được tiến hành trở lại.
Lưu ý quan trọng: Quyết định cho phép tạm trú không phải là giấy phép cư trú. Quyết định này cũng không miễn trừ nghĩa vụ xuất cảnh. Mặc dù người liên quan tạm thời không bị trục xuất, nhưng họ vẫn phải tuân thủ nghĩa vụ xuất cảnh.
Nghĩa vụ xuất cảnh: Trong trường hợp nào có thể áp dụng lệnh cấm trục xuất?
Đối với lệnh cấm trục xuất ở cấp quốc gia, các điều kiện áp dụng sẽ khác. Lệnh cấm trục xuất có thể được ban hành nếu việc trục xuất vi phạm Công ước châu Âu về Nhân quyền (EMKR). Điều này đặc biệt đúng trong trường hợp người liên quan có nguy cơ phải chịu tra tấn hoặc đối xử vô nhân đạo hoặc hạ nhục tại quốc gia xuất xứ.
Ngoài ra, lệnh cấm trục xuất cũng có thể được áp dụng nếu tại quốc gia xuất xứ tồn tại nguy cơ cụ thể và cá nhân đối với tính mạng, sức khỏe hoặc tự do. Điều này cũng có thể bao gồm các bệnh nặng hoặc đe dọa tính mạng, mà việc trục xuất có thể khiến tình trạng bệnh trở nên trầm trọng hơn.
Nếu lệnh cấm trục xuất được xác định, người liên quan không được trục xuất về quốc gia mà họ đang đối mặt với nguy cơ. Theo quy định chung, sau đó người này sẽ được cấp giấy phép cư trú theo Điều 25, Khoản 3 của Luật Cư trú (AufenthG). Giấy phép này được cấp có thời hạn và có thể được gia hạn miễn là lệnh cấm trục xuất vẫn còn hiệu lực.
Chuẩn bị cho việc tự nguyện rời khỏi nước
Nếu không có khả năng ở lại Đức một cách hợp pháp, quý vị nên tự nguyện thực hiện nghĩa vụ xuất cảnh. Điều này có nghĩa là quý vị phải tự mình rời khỏi Đức trong thời hạn đã quy định.
Trong trường hợp tự nguyện xuất cảnh, quý vị có thể tự quyết định thời điểm khởi hành. Tuy nhiên, quý vị không nhất thiết phải tự mình lo liệu toàn bộ thủ tục xuất cảnh. Các trung tâm tư vấn hồi hương có thể hỗ trợ quý vị trong các vấn đề như lập kế hoạch chuyến đi, chuẩn bị các giấy tờ cần thiết và tìm kiếm các chương trình hỗ trợ phù hợp.
Thông qua chương trình hỗ trợ REAG/GARP, những người tự nguyện hồi hương có thể nhận được sự hỗ trợ tài chính. Chương trình này có thể chi trả một phần hoặc toàn bộ chi phí đi lại, chẳng hạn. Những người đến từ một số quốc gia cụ thể còn có thể nhận được một khoản hỗ trợ tài chính một lần để khởi đầu. Khoản hỗ trợ này nhằm giúp họ vượt qua giai đoạn đầu tiên sau khi trở về.
Các khoản trợ cấp mà quý vị có thể nhận được phụ thuộc, trong số các yếu tố khác, vào quốc tịch, quốc gia đích và hoàn cảnh cá nhân của quý vị. Đơn xin trợ cấp phải được nộp trước khi xuất cảnh. Tuy nhiên, quý vị không có quyền pháp lý để được hưởng khoản trợ cấp này.
Lệnh cấm nhập cảnh và cư trú theo Điều 11 Luật Cư trú (AufenthG) có thể gây ra những hạn chế nghiêm trọng. Trong cẩm nang này, quý vị sẽ tìm hiểu về thời hạn có hiệu lực, các trường hợp ngoại lệ có thể áp dụng cũng như các phương án để rút ngắn hoặc hủy bỏ lệnh cấm này....
Sẽ xảy ra điều gì nếu quý vị không tuân thủ nghĩa vụ xuất cảnh?
Nếu quý vị không tự nguyện rời khỏi Đức trong thời hạn quy định, cơ quan chức năng có thể buộc quý vị phải thực hiện nghĩa vụ xuất cảnh. Các hậu quả có thể xảy ra là:
Trục xuất theo Điều 58 Luật Cư trú: Nếu nghĩa vụ xuất cảnh của quý vị đã đến hạn thi hành và thời hạn xuất cảnh đã hết, cơ quan chức năng có thể tiến hành trục xuất cưỡng chế.
Lệnh cấm nhập cảnh và cư trú theo Điều 11 Luật Cư trú (AufenthG): Trong trường hợp bị trục xuất, về nguyên tắc, người đó cũng sẽ bị áp dụng lệnh cấm nhập cảnh và cư trú. Lệnh cấm này thường được áp dụng đối với Đức cũng như tất cả các quốc gia thành viên EU và Khu vực Schengen, và có thể kéo dài trong nhiều năm.
Chi phí trục xuất theo Điều 66 Luật Cư trú: Người bị trục xuất phải chịu các chi phí phát sinh từ việc trục xuất. Các chi phí này có thể bao gồm, ví dụ, chi phí vận chuyển và chi phí hộ tống trong quá trình trục xuất.
Các biện pháp hành chính khác: Cơ quan Quản lý Người nước ngoài có thể áp đặt các điều kiện và hạn chế bổ sung nhằm chuẩn bị hoặc thực thi việc xuất cảnh. Các biện pháp này bao gồm:
- giới hạn về mặt địa lý trong một quận cụ thể
- một điều kiện về nơi cư trú
- nghĩa vụ phải thường xuyên đến cơ quan quản lý người nước ngoài để làm thủ tục đăng ký
- các biện pháp khác nhằm xác minh danh tính hoặc làm thủ tục cấp giấy tờ đi lại
- việc tạm giam để chuẩn bị trục xuất theo lệnh của tòa án
Vì vậy, đừng chỉ ngồi chờ nếu bạn đã nhận được thông báo đe dọa trục xuất. Hãy sớm tìm hiểu xem trong trường hợp của bạn có những lựa chọn pháp lý và cá nhân nào.
Quyền và nghĩa vụ trong thời gian phải xuất cảnh
Ngay cả khi quý vị phải xuất cảnh, quý vị vẫn được hưởng một số quyền nhất định. Đồng thời, quý vị phải thực hiện các nghĩa vụ cụ thể. Nếu không tuân thủ các nghĩa vụ này, điều đó có thể ảnh hưởng tiêu cực đến quá trình xử lý hồ sơ của quý vị.
Thông báo thay đổi địa chỉ và vắng mặt trong thời gian dài
Nếu quý vị thuộc diện phải xuất cảnh, quý vị phải đảm bảo cơ quan quản lý người nước ngoài có thể liên lạc được với quý vị. Do đó, quý vị phải thông báo trước cho cơ quan này nếu quý vị có ý định chuyển nhà hoặc rời khỏi khu vực quản lý của cơ quan quản lý người nước ngoài có thẩm quyền trong thời gian hơn ba ngày.
Nếu quý vị không thông báo về việc chuyển nhà hoặc vắng mặt trong thời gian dài, các văn bản quan trọng có thể sẽ không đến tay quý vị kịp thời. Điều này có thể dẫn đến nguy cơ quý vị bỏ lỡ các thời hạn hoặc ngày hẹn. Tùy theo từng trường hợp cụ thể, cơ quan chức năng cũng có thể ra lệnh áp dụng các biện pháp khác.
Do đó, hãy luôn thông báo kịp thời cho Cơ quan Quản lý Người nước ngoài về những thay đổi. Ngoài ra, hãy lưu giữ bằng chứng về việc thông báo của bạn.
Hợp tác trong việc xác minh danh tính và làm thủ tục cấp hộ chiếu
Những người phải xuất cảnh về nguyên tắc phải hợp tác để làm rõ danh tính và quốc tịch của mình. Nếu quý vị không có hộ chiếu hoặc giấy tờ thay thế hộ chiếu còn hiệu lực, quý vị cũng phải hợp tác trong việc làm thủ tục xin cấp giấy tờ tương ứng.
Ngoài ra, nghĩa vụ hợp tác còn áp dụng trong các trường hợp sau:
- xuất trình hộ chiếu và các giấy tờ tùy thân hiện có,
- Nộp giấy khai sinh hoặc các giấy tờ khác về tình trạng dân sự,
- nộp đơn xin cấp hộ chiếu tại Đại sứ quán hoặc Lãnh sự quán có thẩm quyền,
- điền vào các đơn và bản khai cần thiết,
- đến tham dự các cuộc hẹn tại các cơ quan nhà nước hoặc cơ quan đại diện ngoại giao và
- cung cấp thêm các tài liệu cần thiết cho việc hồi hương (nếu có).
Nếu quý vị không tuân thủ nghĩa vụ hợp tác, điều này có thể gây ra những hậu quả tiêu cực cho vụ việc của quý vị.
Nghĩa vụ xuất cảnh: Cơ quan quản lý người nước ngoài có được phép giữ hộ chiếu không?
Đúng vậy. Nếu quý vị thuộc diện phải xuất cảnh, Cơ quan Quản lý Người nước ngoài có thể tạm giữ hộ chiếu hoặc giấy tờ thay thế hộ chiếu của quý vị cho đến khi quý vị xuất cảnh. Quy định này cũng áp dụng đối với các tài liệu và phương tiện lưu trữ dữ liệu khác, nếu những tài liệu này có vai trò quan trọng trong việc xác minh danh tính và quốc tịch của quý vị hoặc để chuẩn bị cho việc hồi hương (nếu có).
Ví dụ, những đối tượng có thể bị ảnh hưởng bao gồm:
- Hộ chiếu và các giấy tờ thay thế hộ chiếu,
- các giấy tờ tùy thân trước đây và các giấy tờ chứng minh nhân thân khác,
- Giấy khai sinh, giấy kết hôn hoặc các giấy tờ khác về tình trạng dân sự,
- Thị thực, giấy phép cư trú hoặc các giấy tờ chính thức khác do một quốc gia khác cấp,
- Vé và các giấy tờ đi lại khác, cũng như
- các tài liệu khác có ý nghĩa quan trọng đối với việc xác minh danh tính hoặc hồi hương.
Nghĩa vụ xuất cảnh: Bạn phải xuất cảnh đến đâu?
Lưu ý: Nghĩa vụ xuất cảnh không chỉ áp dụng đối với Đức. Theo Điều 50, Khoản 2 của Luật Cư trú (AufenthG), những người có nghĩa vụ xuất cảnh cũng phải rời khỏi lãnh thổ của các quốc gia khác thuộc Liên minh Châu Âu (EU) và Khu vực Schengen. Điều này nhằm ngăn chặn tình trạng một người chỉ đơn thuần vượt qua biên giới Đức rồi sau đó lưu trú tại một quốc gia châu Âu khác mà không có quyền cư trú.
Do đó, việc xuất cảnh phải được thực hiện về nước xuất xứ hoặc sang một quốc gia khác sẵn sàng hoặc có nghĩa vụ tiếp nhận người đó. Đó có thể là, ví dụ, một quốc gia mà người đó có quốc tịch. Một quốc gia mà người đó có giấy phép cư trú hợp lệ hoặc quyền cư trú khác cũng có thể được xem xét là quốc gia đích.
Khi nào thì nghĩa vụ xuất cảnh chấm dứt?
Nghĩa vụ xuất cảnh vẫn có hiệu lực chừng nào quý vị chưa có giấy phép cư trú cần thiết hoặc bất kỳ quyền cư trú nào khác tại Đức. Nghĩa vụ xuất cảnh có thể được thực hiện bằng cách xuất cảnh hoặc chấm dứt khi quý vị được cấp hoặc công nhận quyền cư trú.
Rời khỏi Đức: Khi rời khỏi Đức, quý vị đã thực hiện nghĩa vụ xuất cảnh. Quý vị phải trở về nước xuất xứ hoặc đến một quốc gia khác mà quý vị được phép cư trú. Việc chỉ đơn thuần qua biên giới sang một quốc gia khác thuộc Liên minh Châu Âu (EU) là chưa đủ nếu quý vị không có quyền cư trú tại đó.
Cấp giấy phép cư trú: Nghĩa vụ xuất cảnh sẽ chấm dứt khi quý vị được cấp giấy phép cư trú. Ví dụ, đó có thể là giấy phép cư trú vì lý do gia đình, nghề nghiệp hoặc nhân đạo.
Quyết định của tòa án: Nghĩa vụ xuất cảnh cũng có thể được miễn trừ nếu Cơ quan Quản lý Người nước ngoài hoặc tòa án hủy bỏ nghĩa vụ xuất cảnh đó.
Câu hỏi thường gặp – Câu hỏi và câu trả lời về nghĩa vụ xuất cảnh
Nghĩa vụ xuất cảnh (Điều 50 Luật Cư trú) có nghĩa là một người nước ngoài phải rời khỏi Đức vì không có giấy phép cư trú hợp lệ cũng như không có bất kỳ quyền cư trú nào khác. Việc xuất cảnh phải được thực hiện trong thời hạn do cơ quan có thẩm quyền quy định.
Không. Nghĩa vụ xuất cảnh trước hết là nghĩa vụ pháp lý phải rời khỏi Đức. Trong trường hợp trục xuất, cơ quan chức năng sẽ cưỡng chế thực thi nghĩa vụ này. Để làm được điều đó, nghĩa vụ xuất cảnh phải có thể thi hành được. Ngoài ra, không được cấp thời hạn xuất cảnh hoặc thời hạn đã quy định phải đã hết hiệu lực.
Nghĩa vụ xuất cảnh có hiệu lực thi hành khi không còn khả năng kháng cáo đối với quyết định đó nữa hoặc khi kháng cáo đã được nộp không làm đình chỉ việc thi hành.
Trong trường hợp bị đe dọa trục xuất, thời hạn để tự nguyện xuất cảnh là từ 7 đến 30 ngày. Trong một số trường hợp đặc biệt, cơ quan chức năng có thể quy định thời hạn ngắn hơn hoặc không quy định thời hạn nào cả. Thời hạn cụ thể được nêu rõ trong quyết định của Cơ quan Quản lý Người nước ngoài hoặc BAMF.
Nếu nghĩa vụ xuất cảnh có thể thi hành được và thời hạn xuất cảnh đã hết, cơ quan chức năng có thể ra lệnh trục xuất. Ngoài ra, cơ quan này còn có thể ban hành lệnh cấm nhập cảnh và cư trú có thời hạn.